Thiên Phượng Vĩnh Sinh

Chương 7: Ký ức của Mạc Tà


Ta đã nói rồi ngươi không thể chống lại ta đâu, chấp nhận và để ta trở thành một phần của ngươi đi.

Giọng nói tràn đầy sự giễu cợt, thân ảnh trôi nổi giữa hư không nhàn nhã nhìn thiếu niên quỵ gối với sắc mặt tái nhợt.

Thiếu niên ấy là Tần Dương, hắn đã mất đi diện mạo của một người trưởng thành, khuôn mặt có chút non nớt nhưng đôi mắt lại tràn đầysự bất khuất.

Cố gắng ngẩng cao đầu, khóe môi hơi nhếch không rõ ý, ngước nhìn một "hắn" khác mà không khỏi cảm thấy nhức đầu trước sự thật mà mình đối mặt.

Thiên Phượng Vĩnh Sinh Quyết: thứ công pháp được chính thiên đạo tạo ra, tuy chưa rõ hết công năng nhưng người tu luyện thứ này cũng chính là một thứ công pháp để trường sinh bất tử. Không cần phải hấp thu linh khí đầy mệt nhọc mà chính bản thân mình sẽ sinh ra để tu luyện. Nó chính là thứ công pháp đầy gian lận được tạo ra từ một kẻ lắm mọi quyền hành trong vụ trụ.

Thứ Tần Dương đối mặt có thể coi như là một cái bảo hiểm mà Thiên Đạo đã để lại, như đã nói Tử Mộng Cảnh sẽ khiến người ta chìmvào giấc ngủ và liên tục rò rỉ ra linh khí. Thế nhưng kẻ tu luyện thứ công pháp này khi lâm vào cảnh giới ấy sẽ trở thành một tồn tại cóthể cung cấp nguồn linh khí vô tận.

Đó là sự đánh đổi khi tu luyện thứ công pháp gian lận này, việc mà hắn cần phải làm là đánh bại tồn tại trước mắt, nếu hắn sụp đổ thì sẽ bị kẻ trước mặt ảnh hưởng tâm chí mình và lại trở thành một vật cung cấp năng lượng thứ hai cho Thiên Đạo.

- Hết giờ chơi....đã đến lúc kết thúc rồi~

Thân ảnh trôi nổi phẩy tay và theo đó là sự áp bách như muốn nghiền nát linh hồn hắn, linh hồn của Tần Dương dần trở lên hư nhược, hắn cảm thấy trước mắt dần tối dần đi...

Thứ duy nhất trong tầm mắt hắn là thân ảnh đang trôi nổi kia với một nụ cười gợi đòn, lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy cái khuônmặt của mình ngứa mắt đến thế ! Hắn không thể thua lúc này, Tần Dương hắn phải tỉnh táo và tìm mọi cách để bem tên chết tiệt trướcmắt cho hả giận !

- Chết...tiệt!

Ầm

Tần Dương ngã xuống ý thức dần trở nên mờ hồ.

- Ngươi nghĩ mình người có thể chống lại ta sao? Ngu muội.

Pặc

Ngay khi cánh tay của hắn sắp chạm tới Tần Dương, Mạc Tà xuất hiện và giữ hắn lại. Đôi mắt đầy sự âm lãnh, hư ảnh Hắc Long như thiểmđiện tợp tới kẻ trước mặt.

Chỉ thấy Tần Dương kia tựa sương ảnh đầy quỷ dị mà tiêu thất, ánh mắt hắn đầy sự khó tin trước việc một kẻ khác giống Tần Dương cóthể xuất hiện tại vùng ý thức này.

- Ngươi là ai!? Nói!!

-

Mạc Tà không quan tâm hắn, nâng Tần Dương dậy:

- Ngươi không cô độc, bọn ta vẫn luôn giấu mình theo dõi ngươi mà thôi. Đứng dậy Tần Dương ! Tiểu Kim có thể cho ngươi sức mạnh, tacó thể cho ngươi cách để bảo vệ chính mình nhưng trái tim của người vẫn còn yếu đuối, ngươi sẽ không thể tiếp bước. Có bao giờ ngươitự hỏi tại sao mình tự xưng hô là Tần Dương chứ không phải Mạc Tà ta hay Tiểu Kim không ?

- Mỗi kẻ trong chúng ta đều có một phần không hoàn thiện. Thế nên có thể nói ngươi là mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện bọn ta.

- Cả 2 bọn ta đều thiếu đi một cái gì đó nhưng ngươi có nó, vì vậy ngươi có mặt ở đây để hoàn thiện những thứ khuyết thiếu ấy. Đối mặt với chính mình và mau trở nên mạnh mẽ đi! Sớm hay muộn Mạc Tà hay Tiểu Kim đều sẽ không còn tồn tại mà là một Tần Dương chân chính!

Vừa dứt lời là một cú húc đầu mãnh liệt từ Mạc Tà trực tiếp đưa Tần Dương thiếp đi.
NGAOOO

Âm thanh đầy sự phẫn nộ của một con mãnh thú khiến Tần Dương tỉnh lại.

Hắn nhận ra mình đang trôi nổi ở trạng thái linh hồn như lạc vào một mảnh ký ức nào đó. Trước mắt là một Hắc Long với lân giáp đầy những đường đỏ sẫm sặc sỡ, từng đạo Thiên Lôi từ bầu trời hạ xuống như mưa phủ kín bầu trời đêm. Hắc Long đầy to lớn và hùng vĩ mở miệng, ngàn tia sét đều chợt lệch hướng cùng lao thẳng vào trong miệng nó và bị nuốt mất.

- HAHAHA Ngươi còn giết được ta sao, Lão Long ta không sợ trời không sợ đất, một thân long thể của ta không tin không nuốt gọn hết được Thiên Phạt này. Tới! Cho bão táp mãnh liệt hơn nữa đi! Nếu nhân sinh này cứ tịch mịch thế thì ta sẽ đối nghịch lại đất trời!!!

Âm thanh tràn đầy sự cuồng ngạo và phách lối, hắn chính là Mạc Tà, một Ma Long đã đạt được quyền năng vượt khỏi sự cho phép của Thiên Đạo và tới lúc để tồn tại này phải bị xóa sổ!

Bầu trời im lặng trở lại nhưng nó không phải là sự kết thúc. Mây mù bắt đầu kéo đến, một lỗ đen giữa trung tâm của cơn lốc dẫn phát ra kim lôi đầy cuồng bạo, Mạc Tà đã chọc giận Thiên Đạo và hắn chuẩn bị nhận một đòn Thiên Phạt đầy mạnh mẽ.

Rẹt Rẹt ẦM!

Bầu trời vốn u ám giờ tràn ngập kim quang chói lọi, không phải là một tia sét, mà tựa một cột trời như phủ xuống nhân gian, hung hăng nghiền nát cự long hùng vĩ dưới đại địa.

Hắc Long đau đớn thét gào, nó đã cảm thấy sự sợ hãi, thôi động lĩnh vực của mình tới cực hạn nhưng nó vẫn không thể hấp thu thứnăng lượng này. Long thể dần vụn nát, huyết long tràn ra tung tóe phủ kín mặt đất phía dưới. Cả tinh cầu nó đang đặt chân chấn độngđầy dữ dội, tiếng rống như vang ra cả ngoài vũ trụ khiến cả thương khung có thể ảm đạm đi.

Ngay khi Thiên Phạt dừng lại, long thể đổ xuống nghiền nát vạn vật. Teo nhỏ lại trong chốc lát để lại giữa chiếc hố sâu thẳm là một thiếu niên chỉ còn lại hơi tàn thoi thóp.

Mạc Tà hắn còn sống ! Nhưng chưa vui được bao lâu thì từng sợi xích từ giữa hư không xuất hiện trói chặt hắn lại. Một cảnh cổng mở rangay sau đó, người thiếu niên tơi tả bị từng chiếc xích kéo lại gần và bị nó nuốt gọn rồi tiêu thất.

Xung quanh Tần Dương lại chìm vào trong bóng tối nhưng hắn không mất đi ý thức. Lần kế tiếp hắn được cảm nhận chuỗi ngày tháng còn lại bằng chính giác quan của Mạc Tà.
Đọc đầy đủ bản convert được dịch hay nhất truyện Thiên Phượng Vĩnh Sinh